Đang tải dữ liệu...
  • LIÊN HỆ
  • Nhập Email của bạn tại đây để nhận bài viết mới:

    Delivered by FeedBurner

    ALL THE LIFE


    FAMILY = Father And Mother, I Love You

    Thứ Ba, 21 tháng 9, 2010

    EM LÀ THÓI QUEN YÊU THƯƠNG CỦA ANH (PHẦN 1)

    Tôi quay người lại, bắt gặp một dáng áo dài mảnh khảnh và thướt tha. Một cô bé với mái tóc dài, cặp mắt sáng trong, cái miệng chúm chím và làn da thật nõn nà.


    Chúng kháo nhau lên về con ma trong thư viện. Chúng, bọn lớp tôi.
    “Phải không đó ba?”
    “Tao thấy cứ đến chiều là nó xuất hiện.” 
“Hình như là ma nữ đó.”
    “Lúc tui ngồi đọc sách cứ thấy nó lởn vởn quanh chỗ đó.”…

    Tôi phát mệt với những tin đồn đã được lan truyền đi trong cả trường. “Con ma” của chúng đang gián tiếp làm tôi khó chịu. Thế là hôm nay tôi quyết định khoan về nhà mà ở lại trong thư viện.


    14:50...
    Tôi bước chân vào trong thư viện trường, vì là một trường danh giá nên thư viện trường tôi không hề nhỏ tí nào. Nơi này đã có từ khi trường mới được xây dựng,chắc cũng đã từ hơn mấy chục năm trước rồi. Trường tôi đổi tên hai lần, bây giờ là Vĩnh Phúc, trước kia là gì thì tôi chịu.

    15:01...
    Tôi chọn cho mình một quyển sách,một cuốn với tựa đề “Làm sao học giỏi Toán?”. Tôi thích Toán, nhưng mục đích thật của tôi đâu phải để đọc cuốn sách này. Tôi đang chờ buổi chiều đến.

    16:48...
    Tôi đã đọc xong cả cuốn sách, và thêm rất nhiều những cuốn như: “Các bài tập Anh Văn tuyển sinh”, “Các dạng mạch điện thông dụng”,  “Thiên nhiên kì thú”, vân vân và vân vân.

    17:32...
    Nắng ngoài khung cửa nhạt dần, mặt trời bớt hung hãn, gã đã bắt đầu chuyến đi trở về dưới núi, và đang cố gắng trút những tia nắng cuối cùng lên thị trấn. Thư viện bắt đầu thưa thớt người dần. Những cuốn sách tôi đã đọc được chất chồng lên nhau. B y giờ là lúc tôi phải tập trung quan sát vào mọi chuyển động trong căn phòng rộng lớn này. Những người bằng tuổi, hoặc lớn hơn tôi, hoặc nhỏ hơn tôi gấp rút đặt sách lên những giá sách dài từ đầu này đến đầu kia của thư viện, họ rời khỏi thư viện, tất cả trước khi đi đều quay lại nhìn những người còn đang ở lại, có chút nghi kị trong mắt họ, còn tôi thì cứ tiếp tục đọc cuốn sách của mình. Không quên để ý mọi người.

    18:14...
    Trong thư viện còn mỗi mình tôi và ông thủ thư. Bác ấy đã ngủ, xem ra công việc này quá nhàn hạ với ông. Mặt trời đã gục mình vào núi, bóng tối bắt đầu trải dài ra khắp bờ hồ ngoài thư viện. Nhưng tán lá được gió vuốt ve, tạo những tiếng xào xạc êm tai và yên bình.

    19:10...
    Tôi thất vọng vì hoá ra chẳng có con ma nào cả. Tôi vươn vai, duỗi chân mình ra sau mấy tiếng đồng hồ ngồi trên ghế. Sung sướng. Tôi đứng dậy, dù sao bác thủ thư cũng ngủ rồi, tôi rón rén bước ra cửa.

    “Ê! Cậu kia!”
    “Chết cha.” – tôi lẩm bẩm.
    “Sao không chịu để sách lên kệ?” – vẫn cái giọng nói đó.
    “Dạ, con xin lỗi…”
    Tôi quay người lại, và bắt gặp một dáng áo dài mảnh khảnh và thướt tha. Một cô bé với mái tóc dài, cặp mắt sáng trong, cái miệng chúm chím và làn da thật nõn nà.
    “Ủa? Ai vậy?” – tôi hỏi, ngượng ngùng vì lỡ xưng hô “con”.
    “Thì chỉ có học sinh trường này được vào thư viện thôi mà. Ông để cái đống sách ở đó mà nhìn được hả?” – nhỏ chỉ vào chỗ tôi ngồi.
    “Tại tui…”
    “Làm biếng chứ gì? Lũ con trai đứa nào cũng thế.”
    Nhỏ bước lại chỗ chồng sách, xếp gọn chúng lại và đặt từng cuốn lên kệ. Còn tôi thì nhìn ngơ cả người.
    “Ông định ngủ lại luôn à? Sao không về đi?” – nhỏ vẫn chăm chú đặt từng quyển sách lên kệ.
    “Thì tui đang định về mà bị giữ lại nè. Còn bà sao không về đi? Sao tui ngồi cả chiều mà không thấy bà.”
    “Tui hay đọc sách buổi tối, cảm giác thấy thích lắm. Khoảng chín giờ tui về.”
    “Ở một mình không sợ à?”
    “Thì mấy lần tui ngồi đọc sách…” – nhỏ bước xuống ghế,dùng đôi bàn tay nhỏ xinh chọn những quyển sách ưa thích – “…có ai để ý ngoài bác thủ thư đâu,mà bác ấy có để ý tui đâu ông.”
    “…”
    “Thôi đi về đi,đừng làm phiền tui đọc sách.” – nhỏ đặt chồng sách cao gấp đôi chồng khi nãy của tôi lên bàn, vén tà áo dài sang một bên và ngồi xuống.
    “Ờ, vậy tui đi về. Đọc sách vui vẻ.” – tôi quay mặt đi.
    “À mà nhớ lần sau để sách lên kệ nha.”
    “Nhớ rồi mà.”
    Tôi nháy mắt với nhỏ chào tạm biệt. Và nhỏ cười. Và tôi xao xuyến…

    Những ngày sau tôi trở thành khách quen của thư viện.Và tôi chỉ đến vào buổi tối. Đâu phải chỉ để đọc sách. Đôi lúc có vài đứa học sinh đi ngang qua thư viện vì chúng phải học ca tối. Chúng nhìn tôi một thoáng rồi bỏ đi. Tôi không để ý. Sau nhiều lần nói chuyện, tôi biết thêm nhiều về nhỏ. Nhỏ tên Giang. Nhà nhỏ gần trường tôi, cách khoảng nửa kilo mét, nhỏ thích mặc áo dài, cực mê đọc sách, là học sinh lớp 11 của trường Cao Thắng, không biết bơi và điều tuyệt vời nhất là nhỏ sinh năm 1993 – tức là nhỏ hơn tôi một tuổi.

    Và chẳng còn gì ngăn tôi xưng hô “anh-em” với nhỏ, điều này làm tôi vui kinh khủng. Những cuộc trò chuyện của chúng tôi chủ yếu bàn về sách, cách chọn sách, cách đọc sách, cách phân loại sách, cách bảo quản sách… Nhỏ thích sách, còn tôi thì cứ thấy vui khi nhìn làn môi mềm của nhỏ mấp máy. Nhưng làn da của nhỏ mới là điều làm tôi lo, nó cứ xanh xao lạ kì. Và tưởng chừng như lạnh ngắt. Tôi nghĩ nhỏ bệnh,nhưng nhỏ nói nhỏ đã bị thế lâu rồi, không sao. Cũng lâu rồi tôi mới để ý đến ai đó…

    Có một lần nhỏ cho tôi mượn một cuốn sổ gáy xoắn dày chắc khoảng vài trăm trang.
    “Cái gì thế này?” – tôi nhìn nhỏ ngơ ngác.
    “Quà của em cho anh. Thói quen yêu thương: Vì Trái Đất này tròn,nên những người yêu quý nhau sẽ quay về với nhau.”
    Tôi lật trang đầu tiên, ghi đúng như những gì nhỏ vừa nói. Nhưng những trang sau thì trắng tinh.
    “Sao lại có phần trống?”
 “Đó là phần cho anh điền vào.”
    “Anh có biết viết gì đâu, mà nếu có cũng chưa chắc điền hết được.”
    “Anh sẽ biết. Chắc chắn là thế.”
 Nhỏ cười,tôi cũng cười theo, và nhét bản chép tay vào túi áo.
    “Cám ơn em.” – tôi lí nhí.
    “Sao anh?”
    “À không có gì.”

    Cuộc sống của tôi cứ như thế cho đến khi…
    “Cậu bị mắc mưa?” – Minh hỏi tôi trong tiết Sinh học.
“Không.”
    “Say nắng?”
“Làm gì có.”
“Bị đập đầu?”
    “Không hề.”
“Bị sét giật?”
“Cái gì???”
    Tôi nheo một mắt nhìn Minh.
    “Chứ vì sao mà cậu lại trở thành “cổ đông đắc lực” của thư viện?”
    “Vì tớ thích đọc sách.”
 “Không say nắng, mắc mưa. Cũng không điện giật, té giếng. Điều duy nhất lôi thằng bạn thân của tui vào cái thư viện chán òm đó chắc chắn phải là em nào đó rồi.”
    “Thần kinh à?”
    “Thế có không?” – Minh nhìn chằm chằm vào tôi.
    “Ừ thì có.” – tôi tránh ánh mắt của Minh,vẫn hì hục chép bài.
    “Em nào thế?” 
“Bí mật.”
    “Cũng được. Nói chung tớ cũng vui khi thấy cậu có hứng thú với sách. Nhưng dù thế nào cũng không nên nói chuyện một mình trong thư viện chứ.”
Tôi ngừng viết, đặt bút xuống bàn,nhìn trực diện vào Minh.
    “Ai nói chuyện một mình?”
 ”Cậu đấy. Mấy nhỏ lớp kế bên mới hỏi tớ tại sao cậu cứ hay ngồi trong thư viện, nhìn chằm chằm về phía trước rồi nói chuyện một mình thế.”
    “Tớ nói chuyện với nhỏ đó mà.”
    “Thế là sao? Có mấy đứa thấy cậu nói chuyện một mình mỗi ngày mà.”
    “Tớ nói chuyện với nhỏ.” 
“Con nhỏ đó là người thế nào?”
 “Rất xinh,học giỏi, hiền lành, học trường Cao Thắng, nhỏ hơn mình một tuổi…”
    “Khoan từ từ, cậu nói lại xem. Nhỏ đó học trường gì?”
    “Cao Thắng.”
    “Sao thế được. Gần đây làm gì có trường nào tên Cao Thắng.”
    “Tớ thấy hai chữ “Cao Thắng” trên phù hiệu của nhỏ rõ ràng mà.”
    “…Thật ra cũng có một trường tên Cao Thắng.”
    “Đấy,tớ có nói sai đâu.” – tôi cầm cây bút lên.
    “Trời đất, cậu không biết thật sao,cậu đang ngồi trong nó đấy.T rường mình mấy chục năm trước đây đâu phải tên Vĩnh Phúc, mà là Cao Thắng.”
    Tôi làm rớt cây bút xuống sàn nhà.

    Bài viết được đăng bởi

    My Photo

    Luyến Đặng Thị Kim

    - Cám ơn tất cả các bạn đã động viên và góp ý để tôi ngày càng hoàn thiện và phát triển trang blog allthelife2010.blogspot.com. Các lượt truy cập cũng như các góp ý của các bạn trong thời gian qua là nguồn động viên rất lớn đối với allthelife2010.blogspot.com, những khoảng khắc thời gian mà bạn dành cho allthelife2010.blogspot.com luôn luôn được chào đón và được đánh giá cao. Nếu có thắc mắc hoặc yêu cầu gì bạn hãy liên lạc với chúng tôi bằng những comment hoặc qua địa chỉ mail: allthelife2010@gmail.com Sẽ cố gắng để được phục vụ các bạn ngày càng tốt hơn.

    Follow him on Twitter - Liên hệ với tác giả

    Đã có:
    0
    nhận xét

    Đăng nhận xét


    ♦ Mời bạn gửi Nhận xét của mình. Nếu không có tài khoản Blogger-Google, LiveJournal, WordPress, TypePad, AIM, OpenID, bạn vẫn có thể nhận xét bằng cách chọnComment asTên/URL hay Ẩn danh. Tuy nhiên bạn nên chọn Tên/URL với URL có thể để trống. Bạn vui lòng gõ tiếng Việt có dấu.

    ♦ Bấm vào Xem trước [Preview] bên dưới khung nhận xét nếu muốn xem trước comment đã viết, trước khi post [đăng]. Tương tự, bấm vào Đăng ký qua email [Subscribe by email] để đăng ký theo dõi nhận xét của bài này.

    ♦ Các bạn tự chịu trách nhiệm với Nhận xét của mình. Nhận xét để phản hồi, đánh giá, góp ý.... suy nghĩ của bạn. Thông qua Nhận xét hãy để cho mọi người biết Bạn là ai.

    Blog Information

    Widgets for Blogger