Đang tải dữ liệu...
  • LIÊN HỆ
  • Nhập Email của bạn tại đây để nhận bài viết mới:

    Delivered by FeedBurner

    ALL THE LIFE


    FAMILY = Father And Mother, I Love You

    Thứ Tư, 4 tháng 8, 2010

    NHỮNG GÌ CÒN ĐỌNG LẠI


    Khi ta còn là một đứa trẻ...
    Ta sống hết mình với những cảm xúc tự nhiên
    Ta cười với chú chuồn chuồn nhỏ trong biếc khẽ lướt trước mắt ta, như thể nó mang theo một niềm hạnh phúc vô bờ...
    Ta khóc trước những vết xước khi vấp ngã, nhưng rồi lại đứng lên tiếp tục cuộc vui với bạn bè, bỏ mặc cả vết thương đang chảy máu...
    Ta giận dữ khi ai đó làm mất món đồ chơi thân thuộc, cứ như đó là một bảo vật vô giá không thể mua lại được, dẫu ngay sau đó ta được món đồ chơi mới hơn...
    Ta sợ những trận đòn của bố, những câu la mắng của mẹ, để rồi sau đó vỡ òa trong tiếng khóc...
    Ta thích thú với những câu chuyện cổ của bà, những hiểu biết của ông, như thể trong đó chứa cả một thế giới rộng lớn mà ta không bao giờ với tới được...
    Khi ta lớn...

    Ta học cách che dấu cảm xúc của chính mình...
    Ta không còn cười trước những chú chuồn chuồn cánh biếc. Thay vào đó, ta lại cười trước những cái bi hài của cuộc sống xã hội dồn dập... Ta đã quên rồi những cảm xúc trước thiên nhiên...
    Ta không còn khóc trước những vết xước nhỏ. Thay vào đó, ta khóc trước những thất bại để vươn lên, những tình cảm đã tan vỡ không thể nào quên được...ngày qua ngày... Ta đã quên rồi cách chấp nhận những đau khổ để tiếp tục những hạnh phúc còn phía sau...
    Ta không còn giận dữ khi mất một thứ gì đó giản đơn. Ta mua lại. Ta chỉ giận dữ khi mất những gì ta cho là quan trọng... Ta đã quên rồi tình yêu dành cho những món đồ giản đơn nhưng thân thuộc...
    Ta không còn sợ những lằn roi của bố, hay những lời răn của mẹ. Ta sợ những gập ghềnh trên cuộc sống, những vấp ngã khó đứng dậy được, những thay đổi to lớn trong cuộc sống vốn ổn định của ta... Ta đã quên rồi những nỗi sợ đáng yêu ấy, và thay vào đó là những nhút nhát trước nguy hiểm, những e dè trước các cuộc phiêu lưu vào ngóc ngách cuộc sống...
    Ta không còn thích thú trước những anh hùng, những cô tiên trong truyện cổ. Ta không còn thích thú đối với những hiểu biết của ông về thế giới xung quanh mình. Ta nhận ra rằng chúng quá hạn hẹp trước thế giới bao la này. Ta miệt mài học, học để biết nhiều thứ hơn, học xa hơn những gì ông bà ta kể... Nhưng, ta đã quên đi giọng kể của bà, quên đi những giấc mơ trong truyện cổ, và quên đi niềm vui của ông khi dạy dỗ con cháu...
    Ta quên thật rồi... những cảm xúc của ngày bé...
    Và những gì còn đọng lại...
    Một buổi sáng nào đó ta nằm trên bãi cỏ, tận hưởng từng cơn gió lướt qua mang theo vị tinh khiết của thiên nhiên, ngân nga một giai điệu...
    Bất chợt, ta mỉm cười trước chú chuồn chuồn nhỏ đậu lại trên tay, như mỉm cười với một phần kí ức nhỏ nhoi đầy thơ dại...
    Bất chợt, ta khóc trước những nỗi buồn đã mang trong người bấy lâu, để rồi cho gió cuốn đi những giọt nước mắt đó. Ta lại đứng dậy, vươn vai cho một ngày mới, cho những niềm vui mới. Tạm biệt những cú ngã đâu đó trên đường, tạm biệt những tình cảm chỉ còn trong kỉ niệm. Ta sống cho hôm nay...
    Bất chợt, ta giận dữ khi nhớ lại món đồ chơi ngày nào bị ai đó làm mất. Ta nhớ ra rằng ta đã yêu quý nó thế nào, và ta lại muốn có nó biết bao, dù chỉ là để nhìn ngắm cho thỏa nỗi nhớ những kỉ niệm...
    Bất chợt, ta sợ những lằn roi của bố và những lời răn của mẹ... một ngày nào đó sẽ không còn trên cuộc đời của ta. Và ngày hôm đó ta về nhà...Sẽ thật vui biết bao khi lại được nghe mẹ bảo "Đi đâu sao giờ này mới về ?!!"... Sẽ thật hạnh phúc biết bao khi nghe tiếng roi bố đánh lũ em nhỏ nghich ngợm. Để ta biết rằng, ngày đó vẫn còn xa lắm...
    Bất chợt, ta mong Bụt hiện ra từ những câu truyện của bà, để cho ta được nghe lại bà kể, được bà vuốt ve đầy yêu thương... Ta mong ta không biết gì trên đời này... để ta có thể chạy đến hỏi ông, hỏi thật nhiều... để ta có thể một lần nữa tận hưởng cái cảm giác đứng dưới một bầu trời bao la những hiểu biết của ông... như thể đó là toàn bộ kiến thức trên thế gian này...
    Và ta biết...ta vẫn muốn là một đứa trẻ như ngày nào...
    Gió lại thổi, và ta dần thiếp đi lúc nào không biết...

    Bài viết được đăng bởi

    My Photo

    Luyến Đặng Thị Kim

    - Cám ơn tất cả các bạn đã động viên và góp ý để tôi ngày càng hoàn thiện và phát triển trang blog allthelife2010.blogspot.com. Các lượt truy cập cũng như các góp ý của các bạn trong thời gian qua là nguồn động viên rất lớn đối với allthelife2010.blogspot.com, những khoảng khắc thời gian mà bạn dành cho allthelife2010.blogspot.com luôn luôn được chào đón và được đánh giá cao. Nếu có thắc mắc hoặc yêu cầu gì bạn hãy liên lạc với chúng tôi bằng những comment hoặc qua địa chỉ mail: allthelife2010@gmail.com Sẽ cố gắng để được phục vụ các bạn ngày càng tốt hơn.

    Follow him on Twitter - Liên hệ với tác giả

    Đã có:
    0
    nhận xét

    Đăng nhận xét


    ♦ Mời bạn gửi Nhận xét của mình. Nếu không có tài khoản Blogger-Google, LiveJournal, WordPress, TypePad, AIM, OpenID, bạn vẫn có thể nhận xét bằng cách chọnComment asTên/URL hay Ẩn danh. Tuy nhiên bạn nên chọn Tên/URL với URL có thể để trống. Bạn vui lòng gõ tiếng Việt có dấu.

    ♦ Bấm vào Xem trước [Preview] bên dưới khung nhận xét nếu muốn xem trước comment đã viết, trước khi post [đăng]. Tương tự, bấm vào Đăng ký qua email [Subscribe by email] để đăng ký theo dõi nhận xét của bài này.

    ♦ Các bạn tự chịu trách nhiệm với Nhận xét của mình. Nhận xét để phản hồi, đánh giá, góp ý.... suy nghĩ của bạn. Thông qua Nhận xét hãy để cho mọi người biết Bạn là ai.

    Blog Information

    Widgets for Blogger