Đang tải dữ liệu...
  • LIÊN HỆ
  • Nhập Email của bạn tại đây để nhận bài viết mới:

    Delivered by FeedBurner

    ALL THE LIFE


    FAMILY = Father And Mother, I Love You

    Chủ Nhật, 25 tháng 7, 2010

    MUỘN PHIỀN


    Phải biết bắt đầu từ đâu bây giờ nhỉ? bắt đầu viết cái cảm xúc dạt dào này từ đâu...?
    Một nỗi buồn...?
    Hay, một niềm vui hời hợt nào đó...?
    Mình đã cười nhiều lắm mà, sao mắt vẫn thâm quầng, mặt càng ngày già đi thêm, đầu tóc bù xù nực nội giữa cái nắng hanh hanh mùa hè, và lành lạnh giữa những cơn mưa ban chiều...làm mình đôi khi mệt mỏi...


    Có những chuyện mà cuộc đời đôi khi làm mình thấy trớ trêu, mọi thứ đi theo những định hình khác hẳn so với cách suy nghĩ ngây ngô của con người mình, bất chợt ùa đến rồi bất chợt ùa đi...như hư không nhẹ nhàng...và không một tí tì vết...
    Sự rạn nứt tâm hồn thơ dại làm mình có thêm chút nghị lực để hiểu rằng mình đã trưởng thành hơn, suy nghĩ sâu hơn, biết nhận lấy một số điều cần thiết để lòng thấy yên bình trong đau đớn hơn, và...cũng biết cần phải từ bỏ một vài thứ có lẽ sẽ cho mình chính chắn hơn...
    Chót đã mang những điều ngờ ngệch làm con người mình thay đổi, làm người khác nhìn nhận mình theo chiều hướng khác nhau, làm những vấp ngã cứ miên man đến...cũng đã đứng dậy nhưng sao thấy mông lung đến lạ giữa chông chênh cuộc đời, thấy bản thân tầm thường và chất chứa nhiều điều khiến mình muốn từ bỏ...

    Mình đang chạy à?
    Có lẽ không, đang bay...mơ màng giữa màn đêm đen huyền lành lạnh...
    Bay đi tìm kiếm một cái gì đó không thấy được rõ nét, mơ hồ vào làn sương trăng trắng của con đường mà cuộc sống đinh sẵn phía trước, vẫn chưa tìm ra được...điều mình cần phải nắm...
    ...trong khi đó lại có ai đấy chạy theo mình, mình sợ phải có cảm giác này, phải làm người khác buồn phiền vì mình...à! có lẽ mình cũng yếu đuối đôi chút để rồi khi bất cứ chuyện gì xảy ra, mình cũng đều mênh mang buồn...
    Sao phải thế này nhỉ?
    Sao phải làm điều này nhỉ?

    Không cố gắng duy trì cái tốt đẹp được hay sao?
    Nhiều câu hỏi quá khiến mình phải tự dừng lại một chút, để nghĩ suy, để tự tạo một tiền đề mới giúp mình thoát khỏi những lo toan mệt nhoài của cảm xúc...phải tự thấu hiểu cho chính bản thân mình quả là một điều khó khăn, nhưng để thấu hiểu những điều gọi là bất ngờ còn khó khăn hơn gấp bội...
    ...

    Chiều nào cũng thế, cũng vầng chuyển mây mưa, cũng bão giông chớp nhoáng, cũng đầy ắp tâm trạng...kí ức vẫn còn bên người, vẫn kề cạnh, vẫn nhớ...một điều sẽ chẳng bao giờ quay lại, sẽ chẳng bao giờ thuộc về mình...
    ...sẽ chẳng bao giờ nữa...
    Chiếc cầu vồng giữa một màng mây đen xám trở nên lung linh lạ, trở nên huyền diệu lạ, sao lại thế nhỉ, sao lại có một điều đẹp đẽ tồn tại giữa những bão tố phong ba, giữa những ngô ngê và lạ lẫm...sự trái chiều những nghĩ suy lại làm con người mình khắc khoải  và nặng nề hơn...
    Muốn nằm xuống...ngủ một giấc yên bình thật lâu... và rồi khi thức dậy, mọi chuyện sẽ lại khác hơn, đỡ cực nhọc và lo toan hơn...
    Những tất yếu của bản thân bị ép buộc phải có, giờ trở nên nhàm chán hẳn, mình muốn làm gì đó có ích đôi chút, tuy hữu hạn nhưng sẽ tốt và đẹp hơn những gì làm mình chán nản...

    Phải tự tìm và nhìn nhận thôi tôi ạ..
    Phải tự ngước lên và nắm lấy thôi tôi ạ... những cơ hội và ý chí đang lấp lững giữa bầu trời xanh đen ấy...
    phải thế tôi nhé...
    phải thế thôi...
    Phải vứt bỏ thôi, cái muộn phiền đang đeo bám...

    Bài viết được đăng bởi

    My Photo

    Luyến Đặng Thị Kim

    - Cám ơn tất cả các bạn đã động viên và góp ý để tôi ngày càng hoàn thiện và phát triển trang blog allthelife2010.blogspot.com. Các lượt truy cập cũng như các góp ý của các bạn trong thời gian qua là nguồn động viên rất lớn đối với allthelife2010.blogspot.com, những khoảng khắc thời gian mà bạn dành cho allthelife2010.blogspot.com luôn luôn được chào đón và được đánh giá cao. Nếu có thắc mắc hoặc yêu cầu gì bạn hãy liên lạc với chúng tôi bằng những comment hoặc qua địa chỉ mail: allthelife2010@gmail.com Sẽ cố gắng để được phục vụ các bạn ngày càng tốt hơn.

    Follow him on Twitter - Liên hệ với tác giả

    Đã có:
    0
    nhận xét

    Đăng nhận xét


    ♦ Mời bạn gửi Nhận xét của mình. Nếu không có tài khoản Blogger-Google, LiveJournal, WordPress, TypePad, AIM, OpenID, bạn vẫn có thể nhận xét bằng cách chọnComment asTên/URL hay Ẩn danh. Tuy nhiên bạn nên chọn Tên/URL với URL có thể để trống. Bạn vui lòng gõ tiếng Việt có dấu.

    ♦ Bấm vào Xem trước [Preview] bên dưới khung nhận xét nếu muốn xem trước comment đã viết, trước khi post [đăng]. Tương tự, bấm vào Đăng ký qua email [Subscribe by email] để đăng ký theo dõi nhận xét của bài này.

    ♦ Các bạn tự chịu trách nhiệm với Nhận xét của mình. Nhận xét để phản hồi, đánh giá, góp ý.... suy nghĩ của bạn. Thông qua Nhận xét hãy để cho mọi người biết Bạn là ai.

    Blog Information

    Widgets for Blogger