Đang tải dữ liệu...
  • LIÊN HỆ
  • Nhập Email của bạn tại đây để nhận bài viết mới:

    Delivered by FeedBurner

    ALL THE LIFE


    FAMILY = Father And Mother, I Love You

    Thứ Hai, 28 tháng 6, 2010

    KHI TA LỚN LÊN... GIẤC MƠ CÀNG BÉ LẠI...

    Khi ta bé, ta có thật nhiều ước mơ...

    Khi ta lắng nghe người giáo viên mà ta yêu quý giảng bài, ta muốn trở thành một người thầy giáo...

    Khi ta bắt đầu biết chơi bóng, ta ôm ấp giấc mơ trở thành một cầu thủ nổi tiếng...

    Khi ta mang trong mình tình yêu với các tác phẩm văn học, ta cũng đồng thời mang trong tim giấc mơ trở thành một nhà văn...


    Món quà của cuộc sống là những giấc mơ
    Khi ta lớn lên, những giấc mơ trẻ thơ hầu đết đều đã không trở thành hiện thực.
    Ta chẳng thể trở thành một cầu thủ nổi tiếng, vì ta không có đủ tài năng. Có rất nhiều việc không phải chỉ có sự nỗ lực và sự cố gắng là đạt được...
    Ta chẳng thể trở thành một người thầy. Khi cầm trên tay tấm giấy báo nhập trường thì ta đã chọn cho mình một con đường khác, không phải là con đường từ nhà ta đến bục giảng...
    Ta cũng chẳng thể trở thành một nhà văn, vì ta chẳng thể viết được một điều gì đó hay ho và có ý nghĩa...

    Những ước mơ trẻ thơ dang dở, nhưng cũng đã kịp làm cho ta một điều gì đó.




    Ta chẳng thể trở thành một cầu thủ nổi tiếng, nhưng ta có thể chơi bóng như một người bình thường. Mạnh mẽ, vui vẻ và say mê...
    Ta chẳng thể trở thành một thầy giáo, nhưng ta cũng đã kịp tận hưởng niềm vui khi ta cầm tấm giấy báo nhập học trên tay...
    Ta chẳng thể trở thành một nhà văn, nhưng ta vẫn chưa từ bỏ nó, ta vẫn hay viết ra những gì ta muốn, những gì ta cảm nhận được, một cách cẩn thận và tinh tế nhất có thể...
    Ta không cảm thấy đáng tiếc vì những ước mơ bé thơ không thành hiện thực. Ta cũng không muốn mình bé lại như ước muốn của nhiều người. Không thể ước những điều không bao giờ thành hiện thực. Không ai có thể như Peter Pan, mãi mãi là một cậu bé không bao giờ lớn. Vả lại, là một cậu bé không bao giờ lớn cũng không hẳn là một điều tốt. Một người không bao giờ lớn cũng có những bi kịch của chính họ...
    Ta chỉ thấy đáng tiếc vì hình như khi ta càng lớn lên thì những ước mơ của ta ngày càng bé lại... Một tấm bằng loại khá. Một công việc ổn định. Một căn nhà tiện nghi... Những ước mơ chính đáng và hiện thực... nhưng rõ ràng nhỏ bé hơn rất nhiều so với những ước mơ lớn lao trong ký ức tuổi thơ ta...


    Có những lúc ta tự hỏi tại sao lại như vậy?

    Tại vì ta lớn lên. Tại vì ta đã va đập quá nhiều với cuộc đời... tại vì ta có quá nhiều ràng buộc... tại vì ta đã mất đi những ảo tưởng trẻ thơ... hay tại vì ta không đủ dũng cảm để ước mơ, không đủ sự kiên định và nhẫn nại để thực hiện tới cùng... ?

    Ta không có câu trả lời. Cuộc sống có những điều không thể lý giải được. Hoặc cũng có thể ta không muốn lý giải.

    Nhưng ta nhận ra ta cần làm gì...

    Bài viết được đăng bởi

    My Photo

    Luyến Đặng Thị Kim

    - Cám ơn tất cả các bạn đã động viên và góp ý để tôi ngày càng hoàn thiện và phát triển trang blog allthelife2010.blogspot.com. Các lượt truy cập cũng như các góp ý của các bạn trong thời gian qua là nguồn động viên rất lớn đối với allthelife2010.blogspot.com, những khoảng khắc thời gian mà bạn dành cho allthelife2010.blogspot.com luôn luôn được chào đón và được đánh giá cao. Nếu có thắc mắc hoặc yêu cầu gì bạn hãy liên lạc với chúng tôi bằng những comment hoặc qua địa chỉ mail: allthelife2010@gmail.com Sẽ cố gắng để được phục vụ các bạn ngày càng tốt hơn.

    Follow him on Twitter - Liên hệ với tác giả

    Đã có:
    0
    nhận xét

    Đăng nhận xét


    ♦ Mời bạn gửi Nhận xét của mình. Nếu không có tài khoản Blogger-Google, LiveJournal, WordPress, TypePad, AIM, OpenID, bạn vẫn có thể nhận xét bằng cách chọnComment asTên/URL hay Ẩn danh. Tuy nhiên bạn nên chọn Tên/URL với URL có thể để trống. Bạn vui lòng gõ tiếng Việt có dấu.

    ♦ Bấm vào Xem trước [Preview] bên dưới khung nhận xét nếu muốn xem trước comment đã viết, trước khi post [đăng]. Tương tự, bấm vào Đăng ký qua email [Subscribe by email] để đăng ký theo dõi nhận xét của bài này.

    ♦ Các bạn tự chịu trách nhiệm với Nhận xét của mình. Nhận xét để phản hồi, đánh giá, góp ý.... suy nghĩ của bạn. Thông qua Nhận xét hãy để cho mọi người biết Bạn là ai.

    Blog Information

    Widgets for Blogger