Đang tải dữ liệu...
  • LIÊN HỆ
  • Nhập Email của bạn tại đây để nhận bài viết mới:

    Delivered by FeedBurner

    ALL THE LIFE


    FAMILY = Father And Mother, I Love You

    Thứ Năm, 17 tháng 6, 2010

    IM LẶNG VÀ...... TỪ BỎ

    Không chắc rằng tôi có thể im lặng được đến bao giờ… 1 ngày, 2 ngày, 1 tháng, 2 tháng hay 1 năm, 2 năm… cũng không chắc rằng tôi có thể từ bỏ mọi thứ. Nhưng chắc chắn tôi sẽ phải bắt đầu lại tất cả, bắt đầu lại sau những dấu chấm hết dai dẳng, bắt đầu lại 1 cuộc sống không có tiếng cười và niềm vui.

    Phải, tôi vẫn thường nghĩ như thế và tôi sẽ làm như thế! Có lẽ bản thân tôi không thể chịu nổi cái cảm giác không có sự ồn ào của cuộc sống này, không có tiếng kèn xe inh ỏi mỗi buổi sáng, không còn tiếng rao bánh mì đặc sệt giọng bắc của… bà bán bánh mì. Ồ, thì ra thế giới vẫn đang hoạt động và nó chưa hề dừng lại, có chăng chỉ bởi cảm giác mông lung, mơ hồ hay do tôi tự khép cánh cửa của lòng mình lại 1 cách kín mít. Tôi đang sợ thứ ánh sáng chói lóa của mặt trời chăng? Tôi cũng không rõ mình nghĩ gì nữa rồi???
    Có thể khi đưa tay mở cánh cửa ấy ra ánh sáng sẽ làm tổn thương tôi, sẽ lại chạm vào vết thương cũ, sẽ lại làm tôi đau đớn gấp bội… Ánh sáng ấm áp ư? Ánh sáng dịu dàng ư? Cái ấm áp của ánh sang khiến tôi phải run rẩy. Cái dịu dàng của ánh sáng làm tôi thấy mọi thứ phải chăng đang giả tạo?
    Liệu tôi có dám từ bỏ mọi thứ không? Từ bỏ 1 quá khứ đau khổ, buồn tẻ, chán nản hay từ bỏ cái không thuộc về mình nữa. Và nếu có người nói với bạn: “ cho đi cái ngộ nhận của riêng mình có gọi là từ bỏ không?” Có thể bạn sẽ bảo không nhưng với tôi lại có đấy. Từ bỏ chúng theo cái cách mà tôi đã ngộ nhận…
    Nhiều lúc tôi cứ nghĩ hạnh phúc của người này cũng là hạnh phúc của mình nhưng dường như không phải tất cả đều thế… Bạn tôi cười không có nghĩa là tôi phải cười nhưng tôi cũng không thể khóc được. Nó đang cười trên nhưng giọt nước mắt của tôi mà nào nó có biết… Và nếu nó có biết thì đã sao??? Nó vẫn sẽ làm thế… Không phải ai cũng khôn ngoan và nhận ra cái khôn ngoan của mình! Tôi biết, biết rất rõ mình làm thế là khờ dại nhưng sao cứ vẫn lao vào như con thiêu than. Ngốc phải chăng là 1 cái tội? Thông minh quá có được xem là khôn ngoan không đây? Không có câu trả lời nào chính xác cả, chỉ là tự bản thân mình hiểu và nhận ra mà thôi.
                                                              tái bút: KIM LUYẾN

    Bài viết được đăng bởi

    My Photo

    Luyến Đặng Thị Kim

    - Cám ơn tất cả các bạn đã động viên và góp ý để tôi ngày càng hoàn thiện và phát triển trang blog allthelife2010.blogspot.com. Các lượt truy cập cũng như các góp ý của các bạn trong thời gian qua là nguồn động viên rất lớn đối với allthelife2010.blogspot.com, những khoảng khắc thời gian mà bạn dành cho allthelife2010.blogspot.com luôn luôn được chào đón và được đánh giá cao. Nếu có thắc mắc hoặc yêu cầu gì bạn hãy liên lạc với chúng tôi bằng những comment hoặc qua địa chỉ mail: allthelife2010@gmail.com Sẽ cố gắng để được phục vụ các bạn ngày càng tốt hơn.

    Follow him on Twitter - Liên hệ với tác giả

    Đã có:
    0
    nhận xét

    Đăng nhận xét


    ♦ Mời bạn gửi Nhận xét của mình. Nếu không có tài khoản Blogger-Google, LiveJournal, WordPress, TypePad, AIM, OpenID, bạn vẫn có thể nhận xét bằng cách chọnComment asTên/URL hay Ẩn danh. Tuy nhiên bạn nên chọn Tên/URL với URL có thể để trống. Bạn vui lòng gõ tiếng Việt có dấu.

    ♦ Bấm vào Xem trước [Preview] bên dưới khung nhận xét nếu muốn xem trước comment đã viết, trước khi post [đăng]. Tương tự, bấm vào Đăng ký qua email [Subscribe by email] để đăng ký theo dõi nhận xét của bài này.

    ♦ Các bạn tự chịu trách nhiệm với Nhận xét của mình. Nhận xét để phản hồi, đánh giá, góp ý.... suy nghĩ của bạn. Thông qua Nhận xét hãy để cho mọi người biết Bạn là ai.

    Blog Information

    Widgets for Blogger